Trong báo cáo mới đây, TS. Hồ Xuân Dũng (Trường Đại học Luật TP.HCM) chỉ ra rằng Việt Nam hiện có 3 mô hình chăm sóc người cao tuổi chủ yếu, gồm: người thân trong gia đình, người giúp việc, cùng lực lượng tình nguyện viên và nhân viên chuyên môn tại các trạm y tế. Tuy nhiên, chăm sóc người cao tuổi không chỉ đơn thuần là theo dõi sức khỏe hay y tế, mà còn bao hàm các dịch vụ phi y tế đa dạng. Do đó, việc huy động nguồn lực toàn xã hội là điều bắt buộc.
TS. Hồ Xuân Dũng phân tích: “Sự tham gia của xã hội vào lĩnh vực này là cực kỳ cần thiết. Thứ nhất, số lượng người cao tuổi rất lớn và tăng theo lộ trình, không một hệ thống đơn lẻ nào có thể lập tức đáp ứng ngay toàn bộ. Thứ hai, dịch vụ chăm sóc người cao tuổi vô cùng đa dạng, đòi hỏi sự chung tay của các tổ chức, doanh nghiệp và cá nhân trong xã hội nhằm lấp đầy các khoảng trống dịch vụ một cách kịp thời.”
Cũng chính vì tính chất đa dạng và phức tạp của công việc này, nhiều chuyên gia khẳng định việc chính thức công nhận chăm sóc người cao tuổi là một ngành nghề sẽ tạo hành lang pháp lý chuẩn hóa. Khi đó, người làm công tác chăm sóc sẽ được đào tạo bài bản về chuyên môn, nghiệp vụ, đồng thời được pháp luật thừa nhận và bảo hộ quyền lợi lao động.
Ths. Phạm Đức Mục – Chủ tịch Hiệp hội Điều dưỡng Việt Nam nhấn mạnh: “Việt Nam cần sớm công nhận đây là một nghề chính thức, quy định rõ khung năng lực tối thiểu cho lực lượng này. Đặc biệt, chúng ta cũng cần tính đến việc thành lập tổ chức xã hội – nghề nghiệp để bảo vệ người làm công việc chăm sóc. Bởi lẽ, đây là một nghề rất vất vả nhưng hiện vẫn chưa được xã hội đánh giá và ghi nhận đúng mức.”
Dự báo trong 10 năm tới, ngành chăm sóc người cao tuổi sẽ trở thành điểm tựa xã hội quan trọng. Việc sớm chuẩn hóa và xây dựng một hệ thống chăm sóc người cao tuổi chất lượng cao không chỉ giúp Việt Nam chủ động giải quyết bài toán già hóa dân số, mà còn tạo nền tảng vững chắc cho sự phát triển bền vững của đất nước.
Theo Alodoctor – ngày 07 tháng 8 năm 2026


